≡ Menu

Khi tình yêu chỉ là trách nhiệm, điều gì sẽ xảy ra

Một tình yêu như thế nào thì được cho là đẹp và hạnh phúc. Tình yêu như thế nào mới là tình yêu đích thực? Có lẽ đó là câu hỏi rất khó có câu trả lời chính xác, bởi mỗi người có một quan điểm khác nhau về tình yêu. Với tôi như thế là hạnh phúc, nhưng với người khác như thế vẫn chưa đủ, vẫn chưa thể là một tình yêu đẹp. Tình yêu luôn là thứ khiến con người ta dễ bị cám dỗ và mất kiểm soát nhất trong mọi thứ tình cảm giữa con người với nhau. Nó vừa khiến con người ta hạnh phúc, vừa khiến con người ta đau đớn tột cùng, nhưng tất cả đều không thể từ chối tình yêu. Nó có một ma lực có thể hấp dẫn bất cứ ai khi tiếp xúc và va chạm vào nó dù chỉ một lần. Chẳng thế mà chỉ chạm tay nhau một giây thôi, cũng nhớ nhau một đời. Tình yêu đẹp và hạnh phúc tôi xin miễn bàn, nhưng sự đau khổ, bất hạnh trong tình yêu thì tôi rất muốn bàn luận và đi sâu để hiểu nguyên nhân dẫn đến những đau khổ, tổn thương ấy. Và một trong những lý do khiến tình yêu trở nên bất hạnh và mang đậm sắc màu thương tổn mà tôi biết, đó chính là khi tình yêu chỉ là trách nhiệm. Vậy điều gì sẽ xảy ra với tình yêu, khi thứ tồn tại duy nhất trong tình yêu ấy là “trách nhiệm”.

Khi tình yêu là trách nhiệm

Khi tình yêu là trách nhiệm

1. Tình yêu trở nên mệt mỏi

Tôi vẫn thường hay chửi lũ bạn của mình khi chúng nó chìm đắm trong tình yêu mà quên hết bạn bè, yêu vào là chúng nó quên hết mịa nó mọi thứ đang tồn tại xung quanh, kiểu như thế giới này chỉ có hai đứa nó tồn tại thôi vậy. Nhưng rồi tôi lại thấy chúng nó ngao ngán đến tận cổ với cái tình yêu mà chúng nó luôn cho là tuyệt vời hơn mọi thứ ấy. Ngày trước mỗi lúc tôi chửi đám bạn của mình là lúc đếch nào cũng cắm đầu cắm cổ vào cái điện thoại nhắn tin, chát chít với người yêu bất cứ lúc nào, ở đâu, đôi khi tôi còn tự hỏi có cái quái gì mà suốt ngày nhắn tin, gọi điện như thế, không lẽ hai đứa này chuyên đi hóng hớt xong mang chuyện thiên hạ về buôn với nhau, chứ hai đứa với nhau thì làm qué có chuyện gì mà nói cả ngày không hết chuyện như thế. Và rồi, lời giải thích của tụi nó cho chuyện đó là “lúc đầu thì cũng thấy vui, với lại mới yêu nên còn quấn quýt thắm thiết lắm, không nói chuyện nhớ lắm nên dù là mấy chuyện tào lao vẫn muốn nói, nó kiểu như một thói quen ấy. Nhưng lâu dần cũng chán, cũng thấy nó không còn thú vị hay hứng thú gì, nhưng vẫn phải thực hiện, bởi không làm thế thì không phải tình yêu. Mình mà quên không nhắn tin chúc “gấu”ngủ ngon là mai giận dỗi ngay, lại suy diễn anh hết yêu em rồi phải không, bla…bla…nhọc lắm. Nên là chán cũng phải làm cho nó tròn trách nhiệm ông ạ”. Thế đấy, rút cục chỉ vì hai từ “trách nhiệm” trong tình yêu mà phải cố gượng ép bản thân làm những việc nhàm chán và chẳng hề vui vẻ gì. Cái trách nhiệm ấy khiến chúng ta trở nên mệt mỏi và dần chán nản cái tình yêu ấy. Tình yêu chỉ thực sự hạnh phúc khi cả hai cùng tự nguyện làm những điều khiến đối phương vui vẻ, đừng cố gượng ép bản thân chỉ vì trách nhiệm, đến một lúc nào đó sự gượng ép ấy cũng khiến cả hai cảm thấy vô cùng mệt mỏi và phiền phức. Trong tình yêu đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình, đừng cho rằng đó là trách nhiệm của đối phương phải làm với mình. Trách nhiệm sẽ không mang đến sự thoải mái và toàn tâm toàn ý khi hành động, bởi với họ chỉ là làm cho xong trách nhiệm. Đừng quá lệ thuộc vào đối phương trong tình yêu, nếu họ không nhắn tin chúc ngủ ngon hay chào ngày mới thì cũng đừng quá đau buồn hay cho rằng họ không còn yêu mình. Mình phải tự yêu mình trước tiên chứ, người ta không nhắn tin thì mình buồn chán cả ngày chắc, tự mình gánh chịu sự chán nản đó chứ có ai cùng mình chia sẻ đâu? Cũng đâu vui vẻ gì khi những tin nhắn, cuộc gọi của người đó dành cho mình chỉ là vì trách nhiệm giữa hai người yêu nhau? Hãy làm chủ cảm xúc của bản thân thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào người yêu. Hãy để họ làm những điều khiến mình vui với tâm thế hoàn toàn tự nguyện và thoải mái, khi đó mới thực sự là tình yêu đẹp, đó mới là những điều chân thành từ đáy lòng họ dành cho mình.

2. Tương lai mờ mịt

Một tình yêu có tương lai là tình yêu như nào? đó là khi hai người luôn nghĩ cho nhau, vì nhau và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, chông gai của cuộc sống một cách hoàn toàn tự nguyện. Khi cả hai người có thể hy sinh bản thân để mang lại cho nửa kia những điều tốt đẹp nhất, khi mà họ có thể vì nhau mà gạt bỏ mọi thứ, sĩ diện, danh dự thậm chí là cả tính mạng của bản thân. Một tình yêu ở đó cả hai luôn nghĩ cho nhau, luôn mong muốn những điều tuyệt vời nhất sẽ đến với đối phương, dù mình có phải chịu đựng đau khổ hay vất vả, chỉ cần đối phương vui vẻ và hạnh phúc, thì mọi sự hy sinh, cực khổ của mình đều không đáng gì. Tất cả đều là sự tự nguyện trong tình yêu, những người đang yêu, họ cảm thấy hạnh phúc về điều đó, họ vui khi mình được làm những điều đó cho người mình yêu. Nhưng nếu một tình yêu, ở đó mọi hành động, việc làm của hai người dành cho nhau chỉ vì “trách nhiệm” thì tình yêu ấy chắc chắn sẽ không có tương lai. Lúc nào cũng phải miễn cưỡng làm những điều mình không cảm thấy vui và muốn làm cho người yêu chỉ vì trách nhiệm, luôn làm mọi việc với tâm thế làm cho nó xong, làm cho hết trách nhiệm thì liệu sẽ cố gắng được bao lâu. Cái giác ấy không khác nào cảm giác mệt mỏi khi phải cố gắng phục vụ, làm vừa lòng ai đó chỉ vì một điều vô hình nào đó mà cả hai đều không nhận ra, nó đang khiến cho tình cảm giữa hai người càng ngày càng trở nên mệt mỏi và áp lực. Nó giống như một món nợ mình tự buộc vào mình, giống như một mớ phiền toái mình tự vướng vào mà không biết nguyên nhân do đâu. Chính sự mệt mỏi và nhàm chán của một tình yêu tồn tại bởi hai từ “trách nhiệm” ấy khiến cả hai đều không biết mình đang cố gắng vì điều gì, mình có thực sự hạnh phúc và mong muốn gắn bó với đối phương suốt đời, mình có thực sự thoải mái khi ở bên đối phương hay không. Tình yêu này có thực sự mang lại hạnh phúc cho nhau hay chỉ toàn là mệt mỏi, ngao ngán, vô vị. Thứ tình yêu ấy liệu có tương lai? Hay chỉ toàn một màu đen tối không một tia hy vọng.

3. Tan vỡ

Tình yêu mà ở đó một người luôn mong muốn và chờ đợi đối phương làm cho mình những điều tốt đẹp, luôn muốn đối phương làm mình vui, mình thỏa mãn mà không hề nghĩ đến cảm xúc, tâm trạng của người kia khi làm những điều đó, không từng nghĩ họ có tự nguyện làm vì mình không? Mình cảm thấy vui, không có nghĩa là người kia cũng vui, hãy thử một lần hỏi đối phương xem họ có thực sự vui và thoải mái khi làm những điều đó cho mình không? Những gì họ làm có cần mình phải yêu cầu hay đợi khi mình nói họ mới làm? Người còn lại, chỉ vì suy nghĩ làm cho xong, cho tròn trách nhiệm với người kia, vì là người yêu của nhau thì cần phải làm những điều đó cho nhau, chỉ làm nó với tư tưởng của một người có trách nhiệm với tình yêu. Cứ cố gượng ép bản thân phải làm những việc mình không thích, không vui và không thấy thoải mái. Và rồi cứ cố gắng duy trì hành động đó chỉ vì trách nhiệm, dần dần sự cố gắng ấy cũng khiến bản thân họ cảm thấy mệt mỏi, đuối sức và khó chịu, bởi đó không phải sự tự nguyện và chân thành trong tình yêu. Đó chỉ là sự gượng ép bản thân vì cái mác “trách nhiệm” trong tình yêu. Lâu dần sự mệt mỏi và chán nản sẽ bao trùm tình yêu của hai người, cả hai sẽ không còn cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau, cũng không còn cảm thấy thoải mái khi đối diện với nhau, không còn cảm giác nhớ nhung khi xa nhau mà thay vào đó là cảm giác được giải thoát, cảm giác xa nhau giống như được thả tự do vậy. Kết quả của tình yêu ấy chỉ có thể là tan vỡ, một sự tan vỡ được báo trước cho cả hai khi sự mệt mỏi chán nản luôn bủa vây tình yêu của hai người.

Quả thật để yêu một người đã khó, duy trì được tình yêu ấy sẽ càng khó khăn hơn. Đừng để hai từ “trách nhiệm” trong tình yêu đè bẹp tình yêu đẹp của hai người, tình yêu sẽ không bao giờ cho trái ngọt khi sự chăm sóc, nuôi dưỡng và vun vén của người trong cuộc chỉ là làm cho xong, cho hết trách nhiệm.

Theo Nguyễn Vy

Khi tình yêu chỉ là trách nhiệm, điều gì sẽ xảy ra
5 (100%) 1 vote
{ 0 comments… add one }

Leave a Comment